Trang chủ / Văn hóa - Thể thao

10 bài thơ mới của tác giả Nguyễn Khương

(DHVO). Những bài thơ về cuộc sống ngắn gọn, gần gũi và thân quen, nhưng ẩn chứa biết bao nhiêu điều tốt đẹp. donghanhviet.vn xin dưới thiệu chùm thơ mới nhất của tác giả Nguyễn Khương.

(Ảnh Internet)

(1) NHỚ NẮNG

Mấy ngày nắng bỏ đi chơi

Trời buồn mưa đứng, mưa ngồi nhớ mong

Những ngày chơi nắng dong dong

Vi vu gió hát tiếng lòng chơi vơi

Bỏ ta nắng đã đi rồi

Mưa trong bão táp đứng ngồi không yên

Mong ngày nắng sớm về bên

Hàng cây xanh với nỗi niềm cũng xanh

Hoa thơm, quả ngọt để dành

Nhạt lòng mưa, nặng trĩu cành trái thương

Mơ màng ngỡ ánh nắng vương

Vùng chăn giấc tỉnh va tường lệ rơi...

(2) CON ĐƯỜNG ƯỚC MƠ

Chùa thầy đường vẫn còn xa

Tết gần ngồi ngóng đợi quà mang đi

Ví đem phơi sấy phẳng lì

Chờ ngày tiền đến có khi cần dùng

Vui mừng trung chuyển lung tung

Nhận quà lại chuyển, lại mừng lấy may

Gập ghềnh đường đến chùa thầy

Lối về nhẹ nhõm lòng đầy ước mơ...

(3) LÝ TƯỞNG

Tưởng là chén rượu trước môi

Nâng lên hạ xuống, khà rồi rót thêm

Thịt chó, giềng mẻ thật thơm

Uống bao nhiêu chén chẳng mềm đôi môi

Giả vờ là giả vờ thôi

Thịt chó không rượu, ăn rồi như không

Cá sống sợ nhất nước trong

Xã hội lý tưởng là không có gì!

(4) NÀNG THƠ

Anh chỉ muốn ôm em ngấu nghiến

Suốt  vạn ngày và cả đêm mơ

Mái tóc, dáng hình nụ cười hé mở

Ôi người yêu anh khắc khoải mong chờ...

Ôi nàng thơ, anh rất nhớ em

Người mà anh nhung nhớ đêm đêm

Người mà em chưa từng nhớ đến

Hoặc là em đã cố tình quên...

Anh chẳng thể dối lòng thêm nữa

Nàng thơ ơi! Đừng chỉ ở trong mơ

Em xé Thị, anh xin em hiện hữu

Về cùng anh, anh mỏi mắt đợi chờ

(5) VẼ NIỀM VUI

Chẳng dễ gì vẽ được niềm vui

Thành công đôi khi khó dùng lời

Mỗi ngày một bước vươn phía trước

Vững chắc tay chèo, rẽ sóng khơi

Binh hùng, quân giỏi sinh tướng giỏi

Thêm trò trưởng thành, cây thêm chồi

Vững mạnh, đoàn kết Đồng hành việt

Tập đoàn phát triển mãi không thôi

Chẳng dễ gì vẽ được niềm vui

Chúc mừng ta và chúc mừng người

Cây to lá luôn hướng về cội

Con thuyền chúng ta cùng ra khơi...

(6) TỦ ÁO

Áo thì cũ quá

Chẳng nỡ vất đi

Yêu chiếc áo mới

Chẳng muốn giặt gì

Vất và ko vất

Tủ trật để hai

Chỉ mặc áo mới

Ngày đêm mang sài

Áo mới mặc mãi

Mặc nhiều, nhiều hơn

Cổ áo sờn chút

Vẫn khoác sớm hôm

Tủ áo thêm đầy

Bỏ hay không bỏ

Yêu chiếc áo mới

Biết tính sao đây?

(7) NỬA CHỪNG

Cơm nửa bát đói lòng ấm ức

Rượu nửa chầu hậm hực ly không

Một chút lạnh chẳng gọi mùa đông

Nắng nhàn nhạt đâu thành mùa hạ

Là vàng rơi tìm xuân nghiêng ngả

Nửa chừng vui, câu chuyện kể giữa chừng

Một nửa yêu, một nửa dửng dưng

Cái cuồng nhiệt cũng nửa chừng không vậy?

Thu nửa vời thu dối lòng che đậy

Bỏ mặc hè háo mức mê say

Hãy đừng là thu lá trút bay bay

Cây lạnh lẽo đứng một mình đơn độc

Thơ nửa chừng nên không người đọc

Em nửa chừng còn anh nữa thì sao?

(8) NHỚ

Cả ngày mãi hắt xì hơi

Phải chăng nhớ quá một người phải không?

Thu vàng - tình có còn nồng?

Vắng ai mà thấy tiếng lòng chông chênh

Lá vàng - tình có vàng không

Sao tim ta nhớ nát lòng về ai

Hiu hiu lạnh lạnh gió mài

Vẳng như thỏ thẻ tiếng ai bên mình

Bóng ai nhỏ bé thanh thanh

Ẩn trong tim cả ngàn canh thật rồi

(9) TRƯỚC PHIÊN TOÀ

Sao con người không thể mãi yêu nhau

Án tử loại ra ngoài xã hội

Một số người lỡ mắc vào tội lỗi

Chót lầm đường khó tìm lại ngả quay.

Giá như mình từ nay mãi được say

Không phút tỉnh để đỡ nhìn cáo trạng

Đứng trước mạng người, trái tim nứt rạn

Phía ngoài kia thấp thoáng bóng mẹ già...

Vợ khóc chồng, con nhỏ gọi tiếng cha

Đau xé lòng, luật sư làm gì khác được

Công lý thực thi, lỗi lầm kẻ lỡ bước

Nhát búa nghẹn ngào tim thắt vạn niềm thương

Có lẽ là mình sẽ rẽ khác đường

Hoặc sẽ chẳng bao giờ làm án tử

Đối diện phiên toà, trước tập dày chứng cứ

Nước mắt từ đâu lã chã nhưng giọt dài...

(10) MUỐN VÀ CÓ THỂ

Muốn và có thể

Chẳng đồng nhất nhau

Để bao đêm thâu

Nghĩ mình có thể...

Muốn thì vẫn thế

Có thể thì không

Muốn đến mênh mông

Mà không có thể...

Nghĩ mình mình yếu thế

Là chẳng mạnh hơn

Nghĩ mình sẽ buồn

Thì vui có được

Chỉ là điều ước

Muốn chẳng lẻ loi

Như có thể thôi

Lúc nào cũng được

Anh vẫn hằng ước

Anh chỉ mơ thôi

Điều ước trên đời

Muốn là có thể

Em nghe anh kể

Mà chẳng nói gì

Muốn kệ nó đi

Ôm tròn hiện thức