❖ ❖ ❖
| Có những ngày trong năm không chỉ được đánh dấu trên tờ lịch, mà còn được khắc sâu trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Ngày 27 tháng 7 – Ngày Thương binh, Liệt sĩ là một ngày như thế. Đó là ngày cả dân tộc cùng cúi đầu tưởng niệm, thành kính tri ân những người đã hiến dâng tuổi xuân, máu xương, thậm chí cả cuộc đời mình để đất nước được độc lập, Nhân dân được sống trong hòa bình, tự do. Ngày 27/7 được lựa chọn từ năm 1947 và đến nay đã trở thành biểu tượng của đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” của dân tộc Việt Nam. |
1. Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có
Mỗi con đường phẳng lặng, mỗi mái trường rộn rã tiếng cười, mỗi cánh đồng xanh mướt hay những thành phố sáng đèn đều được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Đằng sau sự bình yên ấy là những người lính đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, là những thương binh mang trên mình những vết thương không bao giờ lành, là những người mẹ Việt Nam anh hùng dành trọn cuộc đời để tiễn chồng, tiễn con rồi lặng lẽ sống với nỗi nhớ không nguôi.
2. Những tuổi xuân dâng trọn cho Tổ quốc
Có những người ra đi khi tuổi đời chỉ vừa đôi mươi. Họ chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của tuổi trẻ, chưa kịp báo hiếu cha mẹ, chưa kịp xây dựng một mái ấm riêng… Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo lính. Họ hiểu rằng có những điều còn lớn hơn cả sự sống của bản thân – đó là độc lập, tự do và tương lai của dân tộc.
Nhiều người trong số họ đã không trở về. Có người nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, có người yên nghỉ nơi biển đảo xa xôi, có người đến hôm nay vẫn chưa tìm được tên trên bia mộ. Nhưng dù ở nơi đâu, họ vẫn sống mãi trong ký ức của đất nước, trong lòng nhân dân và trong từng trang sử hào hùng của dân tộc.
3. Ký ức và tấm lòng của những người trở về
Những người trở về cũng mang theo những ký ức không thể nào quên. Có người lại mất đi một phần cơ thể, mang di chứng chiến tranh suốt cuộc đời. Thế nhưng họ chưa bao giờ xem sự hy sinh ấy là điều phải được đền đáp. Điều họ mong mỏi nhất chỉ là đất nước bình yên, Nhân dân hạnh phúc và các thế hệ mai sau biết trân trọng giá trị của hòa bình.
Chính vì thế, Ngày Thương binh – Liệt sĩ không chỉ là ngày tưởng niệm những người đã khuất, mà còn là dịp để mỗi người Việt Nam tự nhắc mình về trách nhiệm gìn giữ thành quả mà biết bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng xương máu.
4. Lòng biết ơn biến thành hành động thiết thực
Lòng biết ơn không chỉ thể hiện bằng những vòng hoa hay nén hương tưởng niệm. Lòng biết ơn còn được thể hiện bằng những việc làm thiết thực:
- Chăm lo tốt hơn cho các gia đình chính sách, quan tâm đến thương binh, bệnh binh.
- Phụng dưỡng Mẹ Việt Nam anh hùng, giữ gìn các nghĩa trang liệt sĩ.
- Giáo dục thế hệ trẻ về giá trị lịch sử, truyền thống dân tộc.
- Sống có trách nhiệm, lao động, học tập và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, chiến tranh có thể chỉ còn trong những trang sách hay những thước phim tư liệu. Nhưng hòa bình mà các em đang được hưởng lại là điều rất thật. Bởi vậy, hiểu lịch sử, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông chính là trách nhiệm của mỗi người.
5. Thắp sáng niềm tin và truyền thống dân tộc
Mỗi mùa tháng Bảy về, những ngọn nến tri ân lại thắp sáng trên khắp các nghĩa trang liệt sĩ. Trong ánh nến lung linh ấy là sự tiếp nối của truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” – một giá trị thiêng liêng đã trở thành bản sắc của dân tộc Việt Nam. Những ngọn nến ấy không chỉ soi sáng những hàng bia mộ, mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được viết nên từ biết bao máu xương của những con người bình dị nhưng vĩ đại.
Xin được nghiêng mình trước anh linh các Anh hùng liệt sĩ. Xin được gửi lời tri ân sâu sắc tới các thương binh, bệnh binh, các Mẹ Việt Nam anh hùng, các gia đình có công với cách mạng. Nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy! Để mỗi mùa 27 tháng 7 không chỉ là ngày tưởng nhớ, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm gìn giữ hòa bình, vun đắp tương lai và tiếp nối truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam – mãi mãi và cho các thế hệ mai sau. |
Hoàng Chương
