Câu chuyện suy ngẫm: Bốn chiếc ghế tại tòa

(DHVO). Câu chuyện mà tôi đang nói đến rất xúc động và đầy cảm hứng, có thể thực sự khiến bạn phải suy ngẫm và nghẹn lời một lúc. Hãy đọc và suy ngẫm nhé các bạn!

(ảnh Internet)

Tôi liếc nhìn đồng hồ, thời gian đã trễ ba mươi phút so với giấy hẹn. Phía ngoài cửa tòa người đứng chờ đông nghịt, già có, trẻ có, trai có, vợ bỏ chồng cũng có. Gương mặt mọi người đều tỏ vẻ khắc khoải, nhẫn nhịn chờ đợi trước “cửa quan”.

“Hai anh em kiện nhau đâu? Vào đi…”

Tôi giật mình nghe Thư ký tòa gọi và cùng bước vào phòng. Cậu thư ký quay quay cái bút, giở mấy tờ hồ sơ nói như ra lệnh: “Ngồi đi”.

Thân chủ tôi kéo ghế ngồi xuống trước, tôi kéo ghế ngồi tiếp theo. Tôi được mời bảo vệ cho vụ việc người anh cho em mượn đất, ông em lừa làm sổ đỏ đứng tên chủ đất và đã bán đi một nửa; còn một nửa cũng không chịu trả anh trai nên đành kéo nhau ra tòa. “Đúng là vô phúc đáo tụng đình” tôi đang lầm bẩm.

“Anh là ai?”-Cậu thư ký hỏi tôi -“mời anh đứng dậy”. Cậu ta chạy ra kéo ghế của tôi cho bị đơn ngồi.

– “Tôi là luật sư của nguyên đơn”- tôi trả lời.

– “Mời anh xuất trình giấy tờ”- giọng cậu thư ký có vẻ khó chịu.

– “Tôi có Đơn mời đề nghị luật sư”- tôi đáp lời

– “Phòng bé quá, anh đứng nhé” – cậu thư ký xẵng giọng

Tôi nhìn góc phòng thấy còn một cái ghế nên tự đi ra lấy và ngồi xuống giữa. Cậu thư ký đưa tờ xác nhận cho bị đơn đã nhận được quyết định của tòa, sau đó đưa Bản tự khai cho cả nguyên đơn và bị đơn dặn về nhà khai để tuần sau nộp. Buổi làm việc sau mười lăm phút kết thúc.

Bước ra khỏi tòa với tâm trạng khó diễn tả vì có 4 chiếc ghế và lời đề nghị luật sư đứng.Thái độ hống hách, cửa quyền của một bộ phận không nhỏ cán bộ quan chức thời nay khi làm việc với nhân dân thế này chăng?. Trên đường từ Mê Linh trở về, tôi cứ suy nghỉ miên man về câu truyện “Đồng hào” có ma của nhà văn Nguyễn Công Hoan. Quả thật khâm phục nhà văn viết câu chuyện cho mọi thời đại. Câu chuyện về đồng hào dưới chân cái ghế và cán bộ của chúng ta thời nay.

*Ngẫm: Bốn chiếc ghế tại tòa và một người cần phải đứng. Có lẽ người cần phải đứng vì cái lưng quá thẳng nên khó có thể ngồi, chăng!.

LS.ThS. Nguyễn Hồng Thái

Bài viết liên quan

3155

Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi phường Nhị Chiểu, TP. Hải Phòng: Đồng hành cùng sĩ tử, “giải nhiệt” ngày nắng nóng

z7882040568708_d71fc2f76d680bb3f4b0982dc57213c9

Xác minh đơn phản ánh của ông Nguyễn Hữu Cường về việc bị cắt chế độ trợ cấp

z7877592238356_6c4f98974723d3a870e0f8874997c3e4

Sáp nhập thôn, xóm: Tiêu chí nào cho trưởng thôn thời 4.0?

z7878123826954_8c8b826d6dff98c1e87d0cc72019b9cf

Ra mắt “Trung tâm Thiên nhiên lưu động” giáo dục bảo tồn hoang dã đầu tiên tại Việt Nam 

Picture9

Đà Nẵng: khai mạc lớp tập huấn chuyên sâu nâng cao năng lực trợ giúp người khuyết tật năm 2026

Picture5

Thủ tướng ban hành Quyết định 916/QĐ-TTg: Chuyển mạnh từ “bảo trợ” sang bảo đảm quyền của người khuyết tật bằng trách nhiệm cụ thể và cơ chế giám sát thực chất

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang