Văn hóa – Thể thao

Nỗi niềm của một người làm thơ

(DHVO). Từ “nhà thơ” là mọi người thường đặt cho chứ làm gì ai dám nhận. Rõ khổ, mỗi lần đi viếng bạn thơ, hoặc bố mẹ của bạn thơ qua đời y rằng ban tang lễ lại xướng lên cụm từ: Sau đây là đoàn “nhà thơ” đến viếng! Vài lời tiễn biệt người về cõi vĩnh hằng, thể nào trưởng đoàn đại diện cũng có vài câu thơ, thấm đẫm xót thương. Mọi người trầm trồ, các “nhà thơ” dù mặt mày đang nghiêm trang nhưng trong lòng cũng thấy rạo rực. Biết làm thơ vui lắm. Cái tên bố mẹ đặt cho đã mấy chục năm, giờ thỉnh thoảng lại có người gắn thêm một chữ “thơ” như gắn cho cái đuôi đằng sau. Khi làm được một bài như vừa sinh ra đứa con. Tự khen mình, bài nào cũng hay, cũng đẹp, cũng đi vào lòng người, mặc cho nhiều người chê dở ẹc. Có một câu người đời thường dành ví von cho các “nhà thơ: Thơ mình, vợ người ” nó đã ngấm vào máu thịt những người làm thơ. Những bài thơ mộc mạc chân chất, gần gũi với đời sống nhân dân được đọc, ngâm vịnh trước đám đông, và tự mình khẳng định mình “tài”. Niềm vui đó được lan ra mấy ngày, có khi hàng tháng. Những tràng pháo tay tán thưởng, thấy mũi người làm thơ như muốn “nổ ” tung ra. Phấn khích hào hứng tự mình đi phô tô thơ khi thì vài nghìn, vài chục, có khi in thành quyển gần chục triệu bạc, mang tặng bạn bè gần xa. Nhiều người vui mừng rối rít bắt tay nhưng cũng có người được tặng nhưng nét mặt thì không vui lắm. Những câu hỏi vu vơ hình thành như cơn gió bất chợt trong đầu. Đấy cũng là lẽ thường chả trách được họ.Lại nói thêm về thơ thẩn, thẩn thơ, ở đây chỉ dám nêu những gì gần gũi nhất về những người làm thơ “vườn”. Người chơi thơ như một thú vui tao nhã. Nhiều khi những tin nhắn bằng thơ hài hước của bạn bè gửi đến, đọc thấy buồn cười, một liều thuốc bổ làm cho tâm hồn như trẻ lại. Có những vần thơ giống như ông sao đổi ngôi lấp lánh lạc trong đêm. Nếu xếp các trò giải trí như đánh phỏm, đánh cờ, uống rượu, hoặc ngồi tán gẫu buôn dưa lê thì thơ là một trò khiến người ta mở mang trí tuệ nhất, mặc dù đó chỉ là thơ quanh quẩn say lũy tre làng. Cố nhà thơ Trần Đại Bổng ông vừa qua đời đầu năm 2013. Ông nguyên là chủ nhiệm CLB thơ Việt Nam, chi nhánh tại Quảng Ninh. Có một câu an ủi những người làm thơ vườn: ” Chẳng có được bài thơ HAY trước lúc chết / Thì nhân gian THI SĨ vẫn trường tồn”. Câu nói của ông chứng minh cho chúng ta vẫn và sẽ mãi mãi là ” nhà thơ” của những người dễ hiểu, dễ cảm thông, và tồn tại bên lũy tre làng, bên con đò bến nước, bên ruộng lúa luống ngô…Những câu thơ ” vắt ngang vai* ” như nhắc nhở, như thôi thúc phấn khích để mọi người gắng sức, một nắng hai sương chăm bón cho mùa vụ trĩu bông. Những bài thơ vườn còn được gọi là thơ phong trào trong lao động sản xuất, trong kháng chiến đã thôi thúc kêu gọi thanh niên lên đường nhập ngũ bảo vệ quê hương.Nhưng vui nhất vẫn là khi có bài thơ được đăng báo, trong lòng như vừa mở ra một miền đất hứa. “Từ đó trong tôi nhiều mới lạ/ Ngày đêm thơ phú cứ mênh mang**.” Thơ là thế đấy . Mỗi lần chị đưa thư gọi, dù có đang bận trăm công nghìn việc, hoặc đang trong chân ấm cũng bật dậy như lò so, mừng như đứa trẻ đón mẹ đi lâu ngày trở về.Vui là thế mà thiệt hại về vật chất cũng có. Mải làm thơ để cháy cá, khét thịt, xoong lồi thủng là chuyện thường tình. Bút, vở nháp như ăn ghém. Đêm trằn trọc, mơ màng tự nhiên tìm thấy câu thơ hay , làm như mình vừa bắt được vàng, tung chăn, vung bút, khai phục trí nhớ, mai đỡ quên. Người làm thơ nhiều khi như người thơ thẩn, ngẩn ngơ, muốn đi lấy cái này lại vớ cái kia. Có khi đi đường, vừa đi xe máy hoặc ngồi trên ô tô cũng ngâm nga, cứ như chỉ những người làm thơ mới yêu đời.Vui là thế. Thiệt hại là thế. Buồn cũng bắt nguồn từ đây! Những người làm thơ luôn có một tâm hồn trừu tượng để làm ra những câu thơ trìu tượng. Nghĩ về nhau cũng trừu tượng, để đôi lúc thôi đã mất đi hòa khí.Hỡi các bạn thơ. Hỡi các ” nhà thơ vườn!” chúng ta được thượng đế ban cho kiếp làm người, sống gửi trên cõi đời này chỉ còn khoảng thời gian rất ngắn, rồi chia tay nhau về cõi vĩnh hằng. Đúng vậy. Ai nấy sẽ về cái nơi không mặt trời, ngày cũng như đêm. Không có những áng thơ đường vần trắc, vần bằng, năm mươi sáu từ đục đẽo vuông thành sắc cạnh bay bổng. Không còn chàng Lục nàng Tám sóng đôi dí dỏm, mỗi khi đọc cũng thấy da diết cõi lòng. Không còn những vần thơ tự do được thỏa sức dãi bày, đọc có lúc thấm thía đến sởn da gà, tất tần tật những tâm tư tình cảm từ trong sâu thẳm được thỏa chí tang bồng. Thời gian chúng ta còn lại trên đời này quý như vàng như ngọc. Được tính bằng ngày bằng tháng.Ta hãy sống sao cho thanh thản, vô tư. Những vướng mắc bực dọc nó luôn ngự trị trong chúng ta . Mỗi cái đầu của chúng ta, ví như cái va li, hãy cất vào đó những tư liệu quý giá. Phải biết, bỏ bớt những thứ không cần thiết để cho những mầm thơ được nẩy chồi, xanh lộc, theo đúng cái nghĩa của nó. Để cho sân chơi mãi là những sân chơi bổ ích. Để cho hai từ “nhà Thơ” đáng yêu, đáng kính, đáng nể, được xứng đáng trong tầm mắt của bè bạn! * Thơ: Trần Nhuận Minh** Ý thơ: Tố Hữu 10-3-2013. Tác giả bài viết: thi Nga (Vân Đồn-Quảng Ninh)

Nỗi niềm của một người làm thơ Xem thêm »

Hà Giang, nơi mê đắm lòng người- Tản văn của TS.Vũ Thị Minh Huyền

Thoát khỏi cái ồn ào, náo nhiệt và xô bồ của Hà Nội, chúng tôi đi trên những cung đường cheo leo để tìm đến với Hà Giang. Hà Giang với thiên nhiên tươi đẹp, không khí trong lành và khí hậu mát mẻ quanh năm, nơi mê đắm lòng người bởi cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, bởi tình cảm ấm áp của bà con dân tộc nơi đây, bởi men rượu ngô say ngất ngây, bởi sắc hồng mộng mơ của những thung lũng hoa Tam giác mạch. Ai đã từng đến Hà Giang sau khi trở về nhà cũng mang theo đầy niềm thương và nỗi nhớ. Cao nguyên đá Đồng Văn, cổng trời Quản Bạ, cột cờ Lũng Cú, đèo Mã Pì Lèng, cũng như nụ cười rạng rỡ của những em bé và cô gái vùng cao luôn có sức thu hút mạnh mẽ đối với khách du lịch nơi cao nguyên đá Hà Giang.

Hà Giang, nơi mê đắm lòng người- Tản văn của TS.Vũ Thị Minh Huyền Xem thêm »

Tuyệt tác của những họa sĩ khuyết tật

Sinh ra với khuyết tật trên cơ thể, tuy nhiên với niềm đam mê không có giới hạn dành cho hội họa cũng như một nghị lực phi thường, tuyệt tác mà những họa sĩ “đặc biệt” này tạo ra đã khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục. DHVO trân trọng giới thiệu những tác phẩm tuyệt vời của họ:

Tuyệt tác của những họa sĩ khuyết tật Xem thêm »

Du lịch tâm linh – xu thế của xã hội hiện đại

Khu Du lịch tâm linh chùa Tam Chúc thuộc thị trấn Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, cách trung tâm Hà Nội khoảng 60km, cách thành phố Phủ Lý – Hà Nam 12km về phía Tây, nằm trên tuyến quốc lộ 21 tiếp giáp với tỉnh Hòa Bình, Ninh Bình và thành phố Hà Nội.

Du lịch tâm linh – xu thế của xã hội hiện đại Xem thêm »

CLB Bóng đá Dược Nam Hà Nam Định dùng tiền thưởng tháng 7 để làm từ thiện

Sáng qua (15/8), dù bận công việc chuẩn bị cho cuộc tiếp đón Quảng Nam FC ở vòng 21, nhưng các thành viên BHL của CLB Bóng đá Dược Nam Hà Nam Định (DNH.NĐ) vẫn có chuyến công tác khảo sát để chuẩn bị cho chương trình từ thiện góp phần xây nhà tình nghĩa tại Xã Liên Minh, Huyện Vụ Bản (Nam Định).

CLB Bóng đá Dược Nam Hà Nam Định dùng tiền thưởng tháng 7 để làm từ thiện Xem thêm »

Truy tặng, phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú: Vinh danh những người xứng đáng

Ngày 12/8, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã ký các Quyết định số 1358/QĐ-CTN, 1359/QĐ-CTN chính thức truy tặng, phong tặng danh hiệu NSND, NSƯT cho 391 nghệ sĩ. Trong đó có 84 danh hiệu NSND và 307 danh hiệu NSƯT.

Truy tặng, phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú: Vinh danh những người xứng đáng Xem thêm »

Chàng CĐV khuyết tật được lên sân khấu đại diện cho Việt Nam so tài cùng những streamer hàng đầu thế giới

Chắc hẳn nhiều người đã rất bất ngờ khi một anh chàng khuyết tật xuất hiện trên sân khấu chung kết AWC 2019. Đằng sau đó là một câu chuyện có thể lấy đi nước mắt người đọc. Anh Phúc hiện đang là một lập trình viên cho EnableCode, công ty phát triển phần mềm cho người khuyết tật. Ngoài ra, anh Phúc hiện vẫn đang ấp ủ giấc mơ trở thành một tuyển thủ Liên Quân Mobile chuyên nghiệp.Ngày hôm nay (14/7), sau màn trình diễn của bộ đôi ca sỹ Kimmese và Rhymastic, khán giả Việt Nam còn được chứng kiến trận đấu showmatch giữa Away United (tập thể gồm 5 streamers nước ngoài) và Home United (5 game thủ Việt Nam).

Chàng CĐV khuyết tật được lên sân khấu đại diện cho Việt Nam so tài cùng những streamer hàng đầu thế giới Xem thêm »

Sáng tác mới của Nguyễn Trang Nhung (Hà Nội)

Cầu nguyện cho những người tôi quen biết hay tình cờ đâu đó lướt qua nhau .Dù cho tâm hồn có trải qua những gì… Cũng cầu mong sớm được thanh thoát như Vô ưu… Anh ! Hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng em được gọi anh như 4 năm qua. Là ngày cuối cùng em được dựa vào vai anh, khép nhẹ đôi mi lại để mặc ngoài kia bao gió mưa xối xả .Gốc cây mình ngồi ngày nào giờ đã phủ rêu phong. Em đang ước giá như thời gian cứ dừng lại ở nơi này – Nơi anh đã từng đưa bàn tay ấm áp, sàn sạn lau nước mắt cho em. Nơi mà chúng ta đã buông bỏ biết bao phiền não, bụi bặm, xô bồ để cùng an vui học những bài giáo lý đầu tiên khi bước vào cửa Phật… Nơi này của 4 năm trước , em thích thú mặc bộ quần áo lam về đây trong một khóa tu an lạc 3 ngày. Là nơi đầu tiên em cúi xuống nhặt cánh hoa Vô ưu và bất giác chạm vào tay anh, chúng ta thoáng bối rối nhìn nhau…mỉm cười. Ở tại nơi này, chúng ta như những chú chim non chăm chú nghe Thầy giảng Pháp, nói về đạo lý ở đời. Chúng ta cũng bật khóc khi Thầy giảng Kinh Vu Lan báo hiếu , cùng truyền nhau ngọn lửa đêm hoa đăng, cùng chia nhau bát cơm chay trong giờ thọ thực …Và sau khóa tu an lạc đó, chúng ta cùng sinh hoạt lớp giáo lý , cùng chia sẻ, động viên nhau tu học.. Em còn nhớ một mùa đông rất lạnh, anh chở em đi phát tặng bánh mỳ và áo ấm cho những người vô gia cư. Dọc đường đi, anh cứ xót xa, liên tục hỏi “ em có lạnh không ?! “ .. Thực sự ở bên anh, em thấy ấm lòng lắm anh ah…! Chúng ta đã cứ đi bên cạnh nhau như thế dù nắng hay mưa, dù loanh quanh trong nội thành hay cả đến những miền sơn cước, cùng chia nhau những bắp ngô non nóng hổi hay ăn chung miếng cơm lam chấm muối vừng…Những tưởng ngày sau chúng ta sẽ cứ mãi bên nhau như thế … Rồi một ngày cuối thu , anh đưa em đi dạọ quanh bờ Hồ, cả hai đứa cứ hít hà cái mát lạnh làm tê tê đầu lưỡi. Bàn tay ấm áp của anh vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay em và chậm rãi nói :” Đây là cuốn sách” Đường xưa mây trắng” của Thầy Nhất Hạnh, anh muốn tặng nó cho em. Khi anh đọc xong cuốn này anh đã khóc. Anh đã tìm thấy mình ở trong đó, những khúc mắc bấy lâu anh cũng đã tìm được câu trả lời.. Có lẽ anh sẽ xuất gia, em ạ.. “ Trái tim bé nhỏ của em lúc ấy đau thắt lại. Mối tình này giống như con diều có tiếng sáo trong trẻo ngày nào bỗng dưng bị đứt dây, lao vút khỏi tay em…hụt hẫng, chơ vơ. Bầu trời quanh em như chao đảo, ngật ngưỡng.. Em cố gắng chạy thật xa, xa khỏi anh để bật tung được tiếng nấc nghẹn ngào…Chúng ta xa nhau không phải vì hết yêu, hết thương , cũng không phải vì anh thay lòng hay em đổi dạ, cũng không phải có người thứ ba nào đó chen chân. Mà chỉ vì anh đã chọn rẽ sang một con đường mới, con đường không có em nữa. Những ngày anh tầm sư học đạo, em cũng giam mình trong bốn bức tường . Em sợ lang thang trên những con đường quen lại thấy hình bóng anh ở đó. Em cũng sợ cái lạnh về mơn trớn những kẽ tay mà hai bàn tay mình phải tự đan vào nhau tìm hơi ấm… Nhưng anh ah, ở cái thành phố nhỏ bé này, có ngõ ngách nào mà chúng ta chưa từng đặt chân đâu . Ở trong trái tim chứa đầy ký ức này, có góc nào mà không có anh hiện hữu đâu .. Chưa bao giờ em cảm thấy mình chênh vênh như thế… “ Rồi em sẽ quen thôi, cuộc đời này vô thường mà. Anh tin em sẽ tìm thấy điều vi diệu khi đọc hết cuốn sách này..” Em đã bắt đầu đọc như đó là cuốn sách được viết  riêng cho mình… Em nhìn thấy có bóng dáng anh gần gũi bên những người khốn khổ, em nhìn thấy bước chân trần an lạc đi khắp thế gian… Và em hiểu rằng con đường anh chọn không có bóng dáng của em và bàn tay anh đã chọn là nắm lấy tràng hạt thanh tịnh, trang nghiêm chứ không phải nắm lấy bàn tay em đi đến hết cuộc đời…Nhưng em biết anh cũng rất khổ tâm khi anh phải xa cách mẹ cha, anh em và dứt bỏ tình riêng để chọn con đường thoát ta bà khổ. Em tin với tấm lòng quảng ái , anh sẽ tu tập tinh tấn và viên thành Phật đạo. Ngoài kia, mưa đã thôi rơi…Có đôi chim sẻ trú mưa ngoài hiên đang vỗ vỗ đôi cánh, xoay một vòng rồi nghiêng mình bay vút lên cao, tách làm hai hướng , mải miết bay, quên cả ngoái đầu … Ngày mai, anh xuống tóc… gày mai, có người cha già khom lưng ra cửa tiễn chân anh và người mẹ mắt lệ nhòa nhìn con xa cách. Ngày mai, trước bảo tọa, anh sẽ được Thầy làm lễ xuống tóc – nơi mà 4 năm qua chúng ta đã miệt mài học giáo lý. Mái tóc xanh này anh gửi lại cuộc đời còn tâm anh thì nguyện một đời chân tu. Cuộc đời vô thường và cũng ngắn ngủi lắm. Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời chúng ta đều là một nhân duyên. Em đang khóc, không phải vì khổ đau nữa mà em nhận ra phải trân quý cuộc đời này hơn, sẽ cho đi nhiều hơn và sẽ luôn an vui trên con đường thiện nguyện . Ở một nơi nào đó, em cũng biết anh đang thầm khích lệ em, phải không anh ?! VÔ ĐỀ Cuộc sống xô bồ, con lại nhớ mẹ, nhớ cha Nhớ con đường xưa, nhớ bài ca con hát Nhớ mái nhà ấm êm và dòng sông ngọt lịm Trước cửa nhà mình có một giàn hoa…   Đã bao mùa ong hút mật đi qua Chim hót véo von nhìn chuồn chuồn cắn rốn Trẻ con mình tung tăng bơi lội Nắc nẻ cười trên ruộng lúa ngô nghê   Con thích thú rằng mình sinh ra ở một chốn quê Nghe mãi lời ru chẳng bao giờ biết chán Con yêu bác nông dân ngày đêm có chú trâu bầu bạn Con yêu cánh diều chiều chiều mọng gió no nê   Con chán phố phường, con lại nhớ chốn quê Nơi bon chen , con thấy mình nhỏ bé Có nỗi đau con cứ chôn vùi lặng lẽ Bao mệt nhoài, con muốn khóc.. Mẹ ơi !!!   Niềm vui nào trên bục giảng hằng ngày Bụi phấn bay bay điểm tóc cha sớm tối Bài học đầu tiên : Cha dạy về nguồn cội Con nhớ như in Cha kể chuyện ông bà   Con hạnh phúc rằng con được sinh ra Bao đời nhà ta cứ nối tay nhau nghề Giáo Từ thời chiến hay thời bình, Cha vẫn bảo “Nghề Giáo này là cả một đời tâm huyết của Cha..”   Con ước rằng đi khắp chốn bao la Trọn một vòng, con lại về thời thơ bé Có niềm đau xoa đi thật khẽ… Cún con nào say sữa ngủ no nê. Tác gải 2 tác phẩm trên: Nguyễn Trang Nhung

Sáng tác mới của Nguyễn Trang Nhung (Hà Nội) Xem thêm »

Lên đầu trang