(ĐHVO). Trong cuộc sống, có những con người không may mắn như phần đông chúng ta. Nhưng chính họ – những phụ nữ khuyết tật, mang trong mình những giới hạn tưởng như không thể vượt qua – lại viết nên những câu chuyện khiến bất kỳ ai cũng phải lặng người vì xúc động. Hành trình đến với Hoa hậu Trăng Khuyết Việt Nam 2025 đã trở thành minh chứng thuyết phục rằng: nỗ lực phi thường thường xuất hiện ở những “con người không bình thường.”
Mỗi thí sinh đến với cuộc thi là một câu chuyện rất riêng, nhưng tất cả đều có điểm chung: họ đã nỗ lực gấp nhiều lần để chỉ đơn giản được đứng trên sân khấu và nói rằng “Tôi muốn được sống một cuộc đời trọn vẹn”.

Có cô sinh viên khuyết tật quê xa, rong ruổi bắt xe khách nhiều lần để nộp hồ sơ, dù mỗi lần đi là một lần tiêu hết khoản tiền sinh hoạt ít ỏi của mình. Thế nhưng khi hỏi “Có mệt không?”, cô chỉ cười: “Em sợ trễ cơ hội, nên đi lần nữa cho chắc.” Đó không chỉ là một sự cố gắng. Đó là ước mơ được nâng niu bằng cả lòng tự trọng và khát vọng vươn lên.
Có thí sinh thuê trang phục từ trước cả tháng trời, miệt mài tập dáng, tập đi, tập trình diễn trong căn phòng trọ nhỏ chỉ vài mét vuông. Bộ váy ấy không phải đắt tiền, nhưng được chuẩn bị bằng sự trân trọng: “Em muốn bản thân thật đẹp, vì đây là lần đầu tiên em dám đứng trước nhiều người như thế.” Sự tỉ mỉ, cầu kỳ ấy không phải để khoe sắc đẹp – mà để chứng minh rằng họ xứng đáng với cơ hội mà cuộc đời đôi khi đã từng từ chối họ.

Một tháng sống xa nhà chỉ để chuẩn bị… một phút đứng trên sân khấu. Nhiều thí sinh thuê nhà trọ trước cuộc thi cả tháng trời để tập luyện. Một tháng để đổi lấy vài phút toả sáng. Một tháng để chiến thắng sự tự ti vốn đã đeo đẳng nhiều năm. Một tháng để nói với chính mình: “Tôi cũng có quyền ước mơ như mọi người.” Khi người bình thường còn chật vật với vô vàn lo toan, thì những phụ nữ khuyết tật đã phải vượt qua nhiều tầng thử thách hơn: nỗi đau thể xác, sự hạn chế di chuyển, rào cản kinh tế, khoảng cách địa lý và cả sự dè dặt trong lòng. Nhưng họ vẫn bước đi, vẫn cố gắng – bằng tất cả những gì có thể.
Người bình thường cố gắng đã là điều đáng trân trọng. Nhưng những người khuyết tật nỗ lực – đó là điều đáng để chúng ta hạnh phúc, xúc động và cảm phục. Họ không đến cuộc thi để tìm kiếm sự thương cảm. Họ đến để chứng minh năng lực, bản lĩnh và lòng kiên cường của mình. Họ đến để nói rằng: Sự bất thường không hạ thấp giá trị của con người – chính nghị lực mới quyết định vẻ đẹp của họ. Nỗ lực đáng để chúng ta hạnh phúc và biết ơn.

Hoa hậu Trăng Khuyết Việt Nam 2025 không chỉ là sân khấu sắc đẹp, mà là nơi những câu chuyện vượt lên chính mình được kể bằng giọng nói run run, bằng bước đi chưa thật vững, bằng nụ cười chứa đầy can đảm. Mỗi thí sinh bước lên sân khấu đều mang theo hành trình dài của nước mắt, hy vọng và niềm tin. Và chính họ đã làm nên vẻ đẹp nhân văn sâu sắc của cuộc thi – vẻ đẹp toả sáng từ nghị lực. Với họ, chiến thắng không phải là chiếc vương miện. Chiến thắng là việc họ đã bước ra khỏi vùng tối của tự ti, để đứng trong ánh sáng của sự công nhận và tự hào.
Huyền Anh
