Nam sinh lớp 12 với mong ước nuôi mẹ
Nhà nghèo, mẹ bị khiếm thị nên Ksor Hương chẳng nghĩ mình có thể học lên Đại học. Nam sinh mong tốt nghiệp lớp 12 rồi tìm việc làm nuôi mẹ.
Nhà nghèo, mẹ bị khiếm thị nên Ksor Hương chẳng nghĩ mình có thể học lên Đại học. Nam sinh mong tốt nghiệp lớp 12 rồi tìm việc làm nuôi mẹ.
(ĐHVO). Mặc dù là một người dân tộc thiểu số, lại bị khuyết tật bẩm sinh nhưng chị Đinh Thị Hường (Nho Quan, Ninh Bình) vẫn luôn sống tích cực, lạc quan và truyền tải những giá trị tốt đời đẹp đạo trong cuộc sống.
(ĐHVO). Chị Hoàng Thị Dịu (sinh năm 1989) ngụ tại thôn Minh Thành, xã Hà Giang, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình là một người phụ nữ tuy bị khuyết tật nhưng không những sống tích cực, lạc quan mà còn giúp trẻ em xóm làng gieo mầm tri thức, ham mê đọc sách. “Ba sẽ là cánh chim Đưa con bay thật xa Mẹ sẽ là cành hoa Cho con cài lên ngực.” Tiếng giảng bài vang vọng mỗi ngày từ lớp học “Gieo Mầm” của chị Hoàng Thị Dịu, ngụ tại thôn Minh Thành, xã Hà Giang, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình đã trở nên quá đỗi quen thuộc với bao bạn nhỏ nơi đây. Ngày nào cũng vậy, cứ bốn giờ chiều, nơi góc xóm nhỏ lại rộn lên những tiếng đọc bài, những tiếng lách cách gõ bảng của cô giáo Dịu. Hình ảnh thân thương của người cô luôn cần mẫn bên chiếc xe lăn đã khắc sâu mãi bên trong tâm trí của bao lứa học trò, người thầy ấy không chỉ mang đến thế giới tri thức mà còn là tấm gương nghị lực phi thường, vươn lên nghịch cảnh để góp mình cho những giá trị tốt đẹp. Là con út trong một gia đình đông con, kinh tế còn gặp nhiều khó khăn, ngay từ khi tấm bé, chị Dịu đã luôn ý thức về việc không ngừng vươn lên bằng chính những nỗ lực của bản thân mình. Thế bởi điều kiện gia đình không cho phép, chị phải tạm gác lại chuyện học hành để tham gia lao động sản xuất. Những tưởng rằng chỉ cần chăm chỉ, tu chí làm ăn sẽ có một mái ấm hạnh phúc, một cuộc sống giản đơn bình lặng thì trớ trêu thay, vào năm 18 tuổi, trong một lần đi khám sức khỏe định kỳ, chị được bác sĩ chẩn đoán là không có buồng trứng, sự thật phũ phàng này đã tước đi cơ hội làm mẹ của chị. Cất giấu nỗi buồn ấy vào tận sâu thẳm trong tim, chị Dịu tiếp tục cần mẫn chăm chỉ với công việc lao công tại bệnh viện đa khoa Đông Hưng trong suốt 10 năm để phụ giúp bố mẹ trang trải cuộc sống. Năm 27 tuổi, một lần nữa tai ương lại giáng xuống cuộc đời chị, chị phát hiện mình bị mắc bệnh xương thủy tinh. Từ một cô gái vốn lành lặn, khỏe mạnh thì giờ đây đôi chân của chị không thể đi lại được nữa, và cả phần đời còn lại chị phải bầu bạn với xe lăn.
(ĐHVO). “Tàn nhưng không phế” chính là câu nói mô tả về anh Bùi Văn Cảnh, một người tuy bị khiếm thị nhưng lại có thể làm nên nhiều điều phi thường, khiến mọi người ngưỡng mộ.
Nghị lực sống không bao giờ dập tắt của thanh niên khiếm thị Bùi Văn Cảnh Xem thêm »
Suốt 2 năm qua, chị Nguyễn Thị Thuấn (SN 1991 – ở Tổ dân phố Xuân Sơn, Thị trấn Phong Nha, huyện Bố Trạch, Quảng Bình), phải chạy vạy ngược xuôi để có thể trang trải cuộc sống, nuôi hy vọng chữa bệnh cho chồng và con trai.
Người phụ nữ có chồng bị thần kinh, con trai mắc bệnh máu trắng “cầu cứu” sự giúp đỡ Xem thêm »
Cô gái khuyết tật nhỏ bé nhưng luôn vui vẻ bên xe bánh mì chay dễ dàng gây ấn tượng với bất kỳ ai.
Bánh mì chay ‘cô Khuyết’ lan tỏa năng lượng tích cực Xem thêm »
Sinh ra trong một gia đình công nhân tại thành phố Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, Kim Thị Huyền bị di chứng bại liệt từ 1 tuổi nên mắc khuyết tật vận động. Với cơ thể bị liệt hai chân và đôi tay rất yếu nên việc sinh ra và nuôi dưỡng một bạn nhỏ là một chặng đường nhiều vất vả.
Chị Nguyễn Thị Ngọc Tâm (33 tuổi ở trại 4, xã Yên Quang, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định) đã vượt lên căn bệnh xương thủy tinh để thực hiện ước mơ làm cô giáo bằng việc sáng lập và duy trì lớp học “5 không” 19 năm qua.
(ĐHVO). Chíu Thị Thắm và Chìu Thị Hà My là đôi bạn thân được mọi người biết đến với tình bạn bền bỉ, khăng khít, khi hàng ngày bất kể mưa nắng, Thắm đều đưa đón My (một học sinh khuyết tật vận động) đến trường.
Trung tâm dạy nghề từ thiện Quỳnh Hoa trở thành mái ấm hạnh phúc giúp đỡ hơn 500 người khuyết tật tìm thấy giá trị bản thân, lan tỏa điều tích cực.
Năm 18 tuổi, một tai nạn ngoài ý muốn đã khiến anh Nguyễn Văn Chung (Thường Tín, Hà Nội) mất đi đôi chân. Bằng nghị lực, anh đã vượt lên nghịch cảnh để trở thành vận động viên bơi lội chuyên nghiệp và khởi nghiệp với thương hiệu xà bông.
Chàng trai “không chân” ươm khát vọng trở thành ông chủ xà bông Xem thêm »
Bằng trái tim nhiệt huyết, trách nhiệm với công việc và học trò, thầy Đỗ Thế Tùng đã vượt qua những trở ngại trong cuộc sống để trao truyền con chữ.