Trang chủ / Văn hóa - Thể thao

Sáng tác mới của Trang Nhung

 

BÔNG HỒNG XANH


Mỗi mùa thu mây trắng ngang trời
Khắc khoải buồn vui những tháng ngày xa cách
Sáng thức dạy nhìn bông hồng xanh ngậm nắng
Hạnh phúc long lanh, lặng lẽ căng tròn

Ngày xa lắm, mơ về vườn cổ tích
Có lâu đài, vua chúa, các nàng tiên
Thủa xa xưa,  mộng ước thật diệu hiền
Em kết vòng hoa, còn anh làm chú rể

Tuổi thơ mình trên lưng trâu nghạo nghễ
Tiếng sáo diều cười nức nở giòn tan
Năm tháng qua, hoài niệm mãi trinh nguyên
Tiếng dế kêu trở mình trong giấc ngủ...

Sáng nay dạy nhìn hồng xanh heo úa
Em nhói lòng, rạn vỡ một nỗi đau
Tuổi thơ mình qua lăng kính vạn màu
Trong sáng lắm, chẳng bao giờ hoen ố..

Ngày đi làm, anh vẫn còn nhắn nhủ:
Một mai này, anh ghé về thăm
Có lẽ nào chiếc lá báng non?
Thủa anh đi đã úa màu nâu thẫm

Bông hồng xanh, giờ nhạt cười với nắng
Em đắng lòng, chất ngất đơn côi
Anh chạy theo ma túy cuộc đời
Mải mê say nàng tiên nâu vội vã

Anh quay mặt nơi vòm trời xa lạ
Nhắn nhủ em : "Hạnh phúc với người ta...
Lời tạ từ,xin em hãy thứ tha
Kiếp sau nhé, anh cùng em làm lại.."

 

***

 

VÔ TÂM

Tôi nói gì khi trời không còn xanh ?!
Cái hanh lạnh của mùa đông chợt đến...
Tôi nói gì khi trên giường chăn ấm
" Gió Đầu Mùa " - Em tôi đọc - Thạch Lam
Với bắp ngô trên tay còn hơi ấm
Em tôi cười - Đôi môi cóng run run
Tôi nói gì khi làn mưa bụi rơi ?!
Đậu trên vai tôi tưởng chừng buốt giá
Mắt mẹ tôi đượm màu vất vả
Đang gánh hàng, chạy chợ , bế em tôi
Tôi nói gì khi Anh tôi ngoài xa ?!
Trên căn gác , vôi vữa còn dang dở
Chỉ Anh tôi và một vài bác thợ 
Thân gầy gò xây nốt bức tường cao
Tôi chẳng thể nào nói được vì sao...
Có phải tôi con người lạnh giá ?!
Sự thay đổi diệu kỳ nhiều khi tê buốt
Vậy mà tôi không suy nghĩ, dửng dưng...
Để lại sau lưng bao khó nhọc , âm thầm ...

 

Trang Nhung